image.png

Căn Bệnh Tâm Thần

Phần lớn thời gian, Mộ Dung Diên Chiêu đã mê muội rồi, nhưng trong khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, trước mắt ông thỉnh thoảng hiện ra nhiều kẻ kỳ lạ.

Thiếu niên cùng bằng hữu cũ phóng ngựa, sĩ tốt khí thế hăng hái, tướng quân xông pha trận mạc, triều thần nhiều lần dâng tấu, bạn cũ khuyên can không thôi, và cả kẻ có tội đã ra tay với bạn thân.

Kỳ lạ thay, rõ ràng y phục khác nhau, thần thái khác nhau, nhưng gương mặt nào cũng giống nhau đến lạ, quen thuộc đến lạ.

Đó là ai vậy? Ông không nhớ nổi nữa rồi.

Cuối cùng, ông cúi xuống nhìn đôi bàn tay già nua khô quắt, chẳng giống tay một vị tướng quân, cũng chẳng giống tay một tráng niên.

Đây là bản thân hiện tại.

Còn kia là những bản thân trong quá khứ.


Ông giật mạnh xiềng xích trên tay chân, âm thanh chói tai ấy khi là chìa khóa dẫn đến tỉnh táo, khi lại gõ mở cánh cửa mê muội. Vì sao ông lại ở đây? Ông thỉnh thoảng quên, thỉnh thoảng nhớ. Ông nghe thấy những bóng ma đó đi qua trước mặt, họ nói với ông.

"Ngươi đã không đủ trung, lại không đủ nghĩa, bởi vậy ngươi mới sa cơ thế này."

"Ngươi đã không đủ dũng, cũng không đủ sợ, bởi vậy ngươi mới bước từng bước sai lầm."

"Ngươi đã giết hắn, thì không nên vấn vương không buông, bởi vậy bệnh tật của ngươi mới không dứt."

"Ngươi đã chọn quy phụ Triệu Tống, thì không nên vì bè bạn mà cầu tình. Nếu ngươi đã chọn bè bạn, thì không nên quy phụ Triệu Tống."

"Chính ngươi tự trói mình trong xiềng xích."

Ông đã nhận ra, người đó chính là bản thân mình.

Hóa ra ông đáng đời đến thế! Hóa ra ông đáng đời đến thế!

Ngồi trên xe lăn, từ thân thể từng chỉ tuôn máu vì thương tích trên chiến trường ấy, giờ rơi xuống từng giọt nước mắt.