image.png

Thuở niên thiếu của chúng ta

Ngày nọ, nắng xế đầu trưa.

Trương Hoài Nguyệt tức tối chạy về Trương phủ, kéo theo một thanh mạc đao gần cao bằng mình, xoay người định đi ra.

Hoài Thâm đứng dưới hàng hiên thấy vậy, duỗi chân chặn lại, ánh mắt lướt qua những vết bầm trên mặt nàng:

“Cầm nó làm gì?”

“Đi giết người!”

“Họ Lý miệng lưỡi hạ tiện! Hắn nói ta biết chữ đã là phúc, học đọc sách cho ai xem! Ta muốn cho hắn biết, Trương Hoài Nguyệt không chỉ biết đọc sách, mà còn vung được đao!”

Hoài Thâm không hỏi thêm nửa lời. Hắn vác đao lên vai, giọng ngắn gọn:

“Đi.”

Tựa như chị muốn giết, thì em đưa đao theo còn sợ chậm.

Tác Tĩnh vốn chờ Hoài Nguyệt từ sớm, cũng ném sách xuống, không nói một câu đã theo sát phía sau, ánh mắt chưa từng rời Hoài Nguyệt, như muốn thay nàng đỡ hết mọi nhát đao.

Trương Cầu ôm một tảng đá trở về để khắc chữ, vừa khéo đụng phải ba người sát khí đằng đằng xông ra, lúc này cũng chẳng nhớ được chuyện học hành khắc bia nữa, vội vã đuổi theo.

Thế là Hoài Thâm vác đao đi trước, sải bước như gió, dẫn ba người thẳng đến cửa nhà họ Lý.

Thiếu niên họ Lý thấy Hoài Thâm thì vô thức lùi nửa bước, nhưng miệng lại không chịu thua:

“Nhỏ đàn bà thô lỗ lại đi kiếm trợ thủ à? Ồ, là Trương Hoài Thâm không cha đây mà. Với Tác Tĩnh vạn năm đứng thứ hai. Cả thằng ngốc Trương Cầu cũng tới? Ha, một lũ phế—”

Hắn còn chưa dứt lời quyền Hoài Thâm đã tới trước, mạnh mẽ nện lên mặt hắn.

Mấy người khác thấy vậy cũng xông lên, nhưng bị Tác Tĩnh ngăn chặn. Hoài Nguyệt cũng không màng gì nữa, giơ đao chém tới. Trương Cầu vừa muốn khuyên can lại vừa muốn giúp, xô đẩy rối loạn, cuối cùng bị ai đó phang cho một gậy lên đầu…

Trong chốc lát, bụi đất tung, gậy đao giao nhau, tiếng khóc la xin tha vang khắp sân.

Về sau Trương Cầu ngoan ngoãn kể lại mọi việc, Trương Nghị Triều cũng chỉ có thể thở dài. Nhưng trước mặt nhà họ Lý ông vẫn phải nghiêm lời trách mắng, lệnh cả bọn về nhà tự suy, cấm sinh sự.